Showing posts with label chuyện cười. Show all posts
Showing posts with label chuyện cười. Show all posts

Wednesday, January 10, 2007

Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ

Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ. (Không biết là điềm may hay điềm gở nữa)

Khi tỉnh dậy người em ướt đẫm. (Không biết là mồ hồi hay nước đái nữa)

Em mơ thấy mình đang lạc vào một cõi lạ, đen như hũ nút. Dùng chiếc điện thoại Sony Erricson giá 5 triệu rưỡi làm đèn pin, em lần mò trên con đường nhỏ.

Con đường rất dài và xung quanh phủ đầy cây cối, Thỉnh thoảng có những tiếng côn trùng kêu ri rỉ, tiếng dơi ăn đêm kêu chít chít, tiếng thảo quả rụng nghe lộp bộp.

Điện thoại của em yếu pin nên không nhìn xa được. Em chỉ biết bước những bước nặng nề, chờ đợi,.... bước những bước nặng nề, và chờ đợi....

Có tiếng "tủm" vang lên, xa xa nơi trước mặt. Chắc là có con nhái bén nào vừa nhảy xuống mặt hồ.

Không khí rất tĩnh mịch, thỉnh thoảng từng cơn gió rít qua kẽ lá, làm người run lên, không phải vì lạnh, mà vì sợ hãi và cô đơn.

Đột nhiên, có vừng sáng rọi qua kẽ lá, nó bay rất nhanh rồi dừng lại trên đỉnh đầu em. Trăng! Chưa bao giờ trăng tròn và đẹp thế...

Ánh trăng sáng đủ để nhìn đường, em gập nắp điện thoại và bỏ vào túi.

Bây giờ em mới có dịp chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nơi đây.

Một thế giới hoàn toàn xa lạ, hoàn toàn hoang sơ, hoàn toàn tĩnh mịch. Mình là người đầu tiên và chắc cũng là người cuối cùng đặt chân đến mảnh đất này...

Và đột nhiên, em thấy.. Bác ngồi đó, dưới gốc cây sồi lá xum xuê rậm rạp.

Vậy hóa ra mình là người thứ hai!

Em tiến lại gần Bác. Trời ơi vị cha già kiêm người con xuất sắc của dân tộc Việt Nam, Bác giản dị quá, với chiếc áo Kaki mặc mười năm không rách và đôi dép cao su đi mười năm chẳng mòn.

- Bác!
- Cháu!
- Bác là... Bác Hồ thật sao?
- Cháu là... cháu là ai ấy nhỉ?
- Cháu không biết nữa. Lúc chiều nay cháu còn tên là Do nhưng bây giờ thì cháu không chắc lắm!
- Ngồi đi - Bác nói và em ngồi xuống một chiếc rễ lớn cạnh đó.

-------------------

- Đây là đâu?
- Xã hội cộng sản khoa học!
- Đẹp quá! Không ngờ nó có thật trên đời, vậy con người đâu?
- Chết hết cả rồi! Con người đã diệt vong để tiến lên cái xã hội này đây.

Trời ơi....! Con người đã diệt vong rồi ư? Trời ơi.....! Xã hội cộng sản đây ư?

Một phút yên lặng não nề....!

- Vậy tại sao bác ở đây?
- Chuyện này - Bác trầm ngâm hồi lâu rồi thở dài - dài lắm, cháu biết không? Mỗi con người đều có những ước mơ, và đó là thế giới riêng của họ. Khi chết đi linh hồn họ sẽ được sống về nơi đó.....
... Ta tin vào xã hội cộng sản, ta ước ao được sống trong xã hội cộng sản, vì thế khi qua đời linh hồn ta được sống về nơi đây. Ở đây không những có ta, mà linh hồn các cụ Các Mác, Enghen, Lênin, Mao Khựa, Kim Hàn, rất nhiều rất nhiều linh hồn những con người đã từng mơ ước cái xã hội này đều đang tồn tại ở đây.
.... Bây giờ những linh hồn ấy đang ngủ, khi sáng dậy họ lại kéo nhau ra "đấu tranh giai cấp" cả ngày...

- Họ có được đầu thai không?
- Chừng nào họ còn tin vào xã hội nơi họ đang tồn tại thì họ không được chuyển kiếp. Còn ta? Ta đã không còn tin vào nó nữa rồi. Ta muốn con người có thêm cơm ăn, có thêm áo mặc, trẻ em đều được đến trường, người già đều được phụng dưỡng, ta muốn con người sống làm chủ xã hội, chứ không phải bị xã hội làm chủ. Nhưng ta không ngờ cái xã hội ấy, cái giấc mơ ấy đẩy con người đến chỗ như thế này.
- Vậy là Bác còn có thể đầu thai?
- Đúng thế! Nhưng phỏng có ích gì? Ta muôn kiếp làm chính trị, vạn kiếp làm người Việt Nam. Hai cái đó khó dung hòa quá, nên ta ở lại đây. Chừng nào con người Việt Nam được thoải mái tham gia chính trị thì ta sẽ đầu thai chuyển kiếp. Bây giờ ta mà làm người Việt Nam thì ta sẽ phải tham gia chính trị, mà như thế ta sẽ vào tù. Vào tù Việt Nam thì khổ lắm. Bút không có, giấy không có thì ta biết viết "Việt Nam chi ngục trung nhật ký" vào đâu? Sống như thế đừng sống còn hơn.

...

- Đây là xã hội cộng sản khoa học ư? Nó có gì giống với trong sách thánh hiền nói đâu?
- Sao lại không? Này nhé Các Mác nói trong xã hội CSNT, không còn giai cấp nữa, không còn nhà nước nữa. Thử hỏi bây giờ con người chết hết cả rồi thì giai cấp vào đâu? Nhà nước vào đâu?
... Các Mác bảo trong xã hội này thế giới chung một mái nhà! Thì đúng rồi, mái nhà-không-có-ai-ở.
... Các Mác bảo trong xã hội này con người "làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu". Hai cái đó đều bằng không thì chẳng đúng hay ru?
... Lê nin bảo xã hội này "dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư sản", thì đúng quá rồi. Làm gì còn dân đâu mà chủ?
... Lê nin nói trong xã hội này không còn trộm cắp, không còn giết người, không có hút hít, mãi dâm, ết, si đa, lậu, giang mai,.. các loại tệ nạn xã hội. Thì cháu cứ xem thử xem có đúng hay không?
Chung quy lại thì đây chính là xã hội cộng sản khoa học không sai một ly.

...

- Vậy tức là cháu đã chết rồi sao? Nhưng cháu có yêu quý gì cái xã hội này đâu mà lại sống về nơi này?
- Cháu chưa chết đâu, cháu chỉ đang nằm mơ thôi. Bác muốn nhắn cháu về nói với những ai đang nằm mơ về cái xã hội cộng sản khoa học này một tiếng: là đừng có ảo tưởng nữa, sẽ làm hại mình, hại con cháu mình đấy, vì ai còn tin vào cái xã hội này thì chết đi sẽ sống về nơi đây. Suốt ngày bị đấu tố, chỉ điểm, chửi bới, nhục mạ, "đấu tranh giai cấp" khổ lắm cháu ơi.

...
Suốt thời gian còn lại, em và Bác nói về thơ từ ca phú, về thư pháp, về văn hóa Việt nam. Bác tỏ ra khi vui, khi buồn...

Đột nhiên...

-- Ò Ó O
-- Tiếng gà!
-- Tiếng gà!
-- Giục quả na
-- Mở mắt
-- Tròn xoe.
-- Giục hàng tre
-- Đâm măng
-- Nhọn hoắt.
...
-- Giục Các Mác, Lênin
-- Giục Mao khựa, Kim Hàn
-- Đấu tranh
-- Giai cấp...

Bác bảo em:

- Cháu nên về ngay đi, vì nếu họ mà bắt được cháu sẽ quy cho cháu tội "địa chủ cường hào" mà chôn sống cháu đó. Cháu cứ men theo con đường lúc mới vào, rồi sẽ thấy một cánh cổng. Cháu đi qua đó sẽ được về nhà. Nhớ nhắn giùm bác những gì bác nói nhé...

Em cắm đầu cắm cổ chạy miết, vừa hay khi em đã chạy vòng qua một tảng đá lớn rồi, thì thấy có tiếng của "đội truy lùng địa chủ phong kiến":

- Ông HỒ!
- Ông ở đây nói chuyện với thằng nào?
- Có phải ông đang liên lạc với bọn tư bản phản động quốc tế không?
- Chừa cái thói bóc lột đi này!
- Chừa này, chừa này...

--------HẾT--------

Tiếu lâm thời cộng hòa dân chủ Đức

Gửi bởi: Dingo, thành viên x-cafevn.org

Honecker muốn biết dân tình sống ra sao bèn gõ cửa một nhà nọ. Cậu nhỏ trong nhà nghe tiếng gõ cửa bèn ra mở, thấy Honecker cậu liền hỏi: "Ông là ai vậy?" Honecker liền trả lời: "Bác là người luôn chăm lo cho gia đình cháu. Nhờ có bác mà nhà cháu có TV, có thức ăn, thức uống đầy đủ..." Nghe vậy cậu nhỏ liền quay vào trong nhà và la lớn: "Mẹ, mẹ, bác Peter ở Bonn đến thăm nhà mình này."

============

Honecker đi thăm Tây Đức trở về. Đến Berlin vào chập tối thấy đèn đường sáng trưng chẳng một bóng người. Đi một vòng qua các cơ quan thấy đèn vẫn sáng mà chẳng có ai ở trong. Hơi ngạc nhiên Honecker bảo lái xe đi ra phía bức tường Đông Tây xem sao. Khi đến nơi thấy có một lỗ hổng rất to, Honecker bảo dừng xe và tiến lại gần để xem. Đển nơi thấy bên cạnh lỗ hổng có dán một mảnh giấy với dòng chữ: "Honecker, cậu là người cuối cùng chui qua đây. Khi đi nhớ tắt điện nhé."

=============

Một công dân cộng hòa dân chủ Đức định đi mua giầy nhưng lại vào nhầm cửa hàng bán thịt. Vào tới nơi không thấy có giầy anh ta liền hỏi ông chủ tiệm: "Ở đây không có giầy à? Ông chủ tiệm trả lời: "Không có giầy là nhà hàng bên cạnh, còn đây là không có thịt"

=============

Một ông nọ vừa đi ngoài đường vừa la lớn đ! t mẹ cái nhà nước thối tha. Một cảnh sát nghe thấy vậy liền chặn người đàn ông lại và mời về đồn. Người đàn ông không chịu với lý do: "Tôi chẳng nói tên nhà nước nào cả, anh không có quyền bắt tôi". Thấy không cãi được công an đành để ông ta đi.

Ngày hôm sau lại cũng trên quãng đường ấy, lại những câu chửi như vậy. Lần này đồng chí công an thái độ rất dứt khoát: "Anh không lý sự nhiều, về đồn ngay. Từ hôm qua đến giờ tôi đã đi hỏi khắp mọi nơi, và được biết thế giới này chỉ có một nhà nước thối tha thôi."

=============

Hồi xưa, đã lâu thủ tướng CHLB Đức (Tây Đức) Brandt vả tổng bí thư CHDC Đức (Đông Đức) Ulbricht có một buổi gặp gỡ. Sau các cuộc hội đàm chính thức hai người có buổi trò truyện thân mật. Ulbricht hỏi Brandt: "Không biết ngoài công việc ra bác có sở thích riêng gì?" Brandt trả lời: "Tôi thường tìm gom tất cả các tiều lâm kề về tôi". Thế còn bác, Brandr hỏi lại. Ulbricht: "Sở thích của tôi cũng gần như của bác, tôi tìm gom tất cả những người kể chuyện tiếu lâm về tôi."

=============

Bé Fritz hớn hở từ trường trở về nhà. "Ba ơi, ba! Hôm nay viết tập làm văn về thành tựu vĩ đại của nước cộng hòa dân chủ Đức" - "Thế à, Thế được mấy điểm?". Bài của con hay nhất lớp, Cô giáo cho 4 điểm (điểm thấp nhất là 5). Ông bố thẫn thờ." Hả, bốn điểm? Bài hay nhất lớp mà chỉ được bốn thôi à? Thế còn các bạn khác, chúng viết như thế nào?". "Con cũng chẳng biết nữa, chúng nó bị CA mời đi hỏi cung đến nay vẫn chưa về"

=============

Liên hợp quốc kêu gọi các nước thành viên mở chiến dịch xuất bản sách nhằm kêu gọi tăng cường bảo vệ Voi là giống co nguy cơ diệt chủng.

Kết quả các nước thành viên đã cho ra những sách sau:

Mỹ:

1 tập: "Giá trị thương mại của Voi"

Pháp:

Tập 1: "Những điều cần biết về voi cái"
Tập 2: "Những điều cần biết về voi đực"
Tập 3: "Đời sống tình dục của voi."

Liên xô:

Tập 1: "Voi trước cuộc cách mạng tháng 10 vĩ đại"
Tâp 2: "Voi sau cách mạng tháng 10 vĩ đại"
Tập 3: "Lê nin và voi"
Tập 4: "Voi từ sau đại hội đảng lần thứ 27 đảng cs Liên xô"

Cộng hòa dân chủ Đức (DDR)

Tập 1 đến 4: "dịch nguyên văn từ bản tiếng Nga"
Tập 5 đến 9: "Nghiên cứu và học tập kinh nghiệm đạt được từ các nghiên cứu về voi tại Liên xô"
Tập 10: "Các quy luật kinh tế cơ bản và voi"
Tập 11: "Lòng yêu nước xhcn từ góc nhìn của voi"
Tập 12: "Voi-DDR, người bạn, người đồng chí trung thành và vô cùng thân thiết của voi Liên xô"

Bài học tư tưởng

Gửi bởi: Anhoang_xeom, x-cafevn.org

Trước khi bắt đầu, phải làm một quả mào cho hoành tráng.

Bác Hồ không có sai đâu
Bi giờ ta sẽ bắt đầu làm thơ


Các bác ở các nước miền Nam miền Trung hay hải ngoại có biết một loại quả rất chua tên là quả sấu? Nói thế này hơi kỳ thị, nhưng cứ phải thế cho nó chia rẽ. Đàng nào thì dân tộc chúng ta cũng đã rất đoàn kết cả nửa thế kỷ nay rồi. Cây sấu có mặt ở hầu khắp các con phố cũ Hà Nội, chẳng cần chăm bón, và cứ đến hè là trổ ra những chùm quả xanh ròn chua rát lưỡi ăn rất tởm. Dưng mà cái quả sấu đó nấu canh thịt nạc thì lại ngon cực. Thật là cáu tiết khi phải thú nhận món canh đó ngon cực, ăn không tởm tí nào.

Trung Tướng gốc gác là thằng dân tỉnh lẻ nhập cư Hà Thành từ thế kỷ 9 (!@#$ trước khi bác Lý Thái Tổ rời đô về Hà Nội, thế mới đểu), nhưng cũng lây cái sở thích chó chết của dân Hà Nội xịn, là thích ăn canh sấu.

Mùa hè thì không sao, sấu nhiều vô tư. Hai ngàn một cân ăn nhòe nhoẹt. Dưng đến mùa đông thì có chuyện, đào đâu ra sấu cho bà già nấu bát canh thăn lợn với cả hành tươi và mùi tàu? Chó thế chứ.

Bỗng dưng mùa đông năm rồi Trung Tướng gặp một thằng cha già lão cũng Hà Nội gốc tỉnh lẻ bán sấu ở chợ tạm gần nhà. Hắn ta bán sấu tươi giữa mùa đông. Chua tuyệt. Ăn vẫn rất tởm như sấu mùa hè. Hắn ta nói đó là sấu chiêm. Mua liền hai cân, giá mười ngàn một cân. Canh thịt hôm đó ăn vẫn rất ngon, không tởm tí nào.

Thế là thành khách quen của thằng bán sấu.

Một bữa lân la Trung Tướng mới hỏi làm sao bác có giống sấu trái mùa này thế? Hắn mới kể lể dài dòng đại khái rằng:

Tôi đọc ông Mít Xu Ri, bác học trồng cây bên nước Nga vĩ đại, thấy bảo cứ mười chọn một thì nhất định sẽ ra giống cây như ý. Thế là tôi quyết định chọn cây sấu ra quả muộn nhất trong vườn nhà mình làm thí nghiệm. Tôi lựa 10 quả sấu muộn nhất trên cây đó, ươm hột gieo 10 cây sấu non. Sau 8 năm cả 10 cây đều ra quả chua, ăn rất tởm. Tôi lại chọn tiếp 10 quả ra muộn nhất trên cây sấu trổ muộn nhất trong số 10 cây, ươm hột gieo 10 cây sấu non khác. Sau 9 năm nữa cả 10 cây này cũng đều ra quả, ăn cũng rất tởm...

Trung Tướng mới chen ngang hỏi bác quay vòng mấy lần như thế thì được giống sấu ra quả vào mùa đông này, bác thật giỏi giang, thật kỳ công, để cháu viết bài đăng báo, nhá, nhá? Tay bán sấu lại kể lể dài dòng đại khái rằng:

Tôi ươm sấu hai lượt hết 17 năm thì có giống sấu ra quả muộn hơn 2 tháng. Cố tới năm thứ 31 thì được giống sấu ra quả muộn 3 tháng, tức là vào khoảng tháng 10 ta, tức tháng 11 tây. Tôi gọi nó là sấu chiêm. Mọi sự có vẻ tốt đẹp y như bác học Mít Xu Ri dạy nếu tôi cố thêm chục năm nữa, thì đùng một phát, cách đây dăm năm thằng con tôi đi chơi Thái Lan mang về cho tôi một túi sấu tươi đúng dịp tết. Tôi không ăn mà đem cả ra vườn ươm luôn. Ba năm sau loại sấu Thái đã ra quả to tướng. Quả thì cũng chua như sấu ta thôi, ăn rất tởm. Đúng như vậy. Tôi gọi luôn giống sấu Thái đó là sấu chiêm cho tiện. Chả gì thì mình cũng cố với nó hơn ba chục năm giời.

Hắn kết luận, mình cứ đi đúng như các bác bên Nga dạy thì thể nào cũng tới đích, mà lại vinh dự tự hào vì mình là thằng đầu tiên thành công theo cách đó, nhưng mà tự dưng có bọn tư bẩn Thái thối nát nó xọc vào tiến trình lịch sử, làm thành tích của mình kém vang dội đi nhiều. Chó thật.

Đúng là chó thật.